A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

THẦY TÔI!

THẦY TÔI! 
Đã 30 năm, tôi mới có dịp ngồi nói chuyện, tâm sự với Thầy-tôi, thầy Bùi Tiến Xương. Thầy không chỉ là thầy giáo của tôi, mà còn là thầy giáo của mẹ tôi, từ những năm đầu thành lập trường. 
Trong tôi, thầy không chỉ là người truyền đạt cho tôi kiến thức mà còn là người dạy cho tôi cách làm người. Trong tôi, thầy là một người hiểu cao, biết rộng, lại rất hiền từ, mẫu mực. Mỗi bài dạy của thầy luôn được chuẩn bị kỹ càng, mỗi thí nghiệm luôn được tiến hành cẩn thận, trực quan. Không hiểu tại sao, cứ tới giờ học của thầy, nhìn lên bục giảng, mái tóc bạc của thầy tôi lấp lóa qua những tia nắng hắt qua khung của sổ phía Bách hóa tổng hợp (nay là khách sạn 30-4), tôi lại thấy hình ảnh của ông Bụt trong các câu chuyện cổ tích bố tôi kể khi xưa. 
Sự say mê nghiên cứu khoa học, say mê chuyên môn của thầy tôi bền bỉ theo năm tháng. Từ khi thành lập trường 1959 cho tới tận khi nghỉ hưu năm 1995, chưa lúc nào thầy tôi dừng tìm tòi, khám phá để cho ra những tiết dạy sinh động, cuốn hút học sinh. Giờ đây, ở tuổi 86, khi học trò cũ chạm tới miền ký ức xưa, thầy tôi vẫn say sưa kể lại những kỷ niệm nhuốm màu thời gian. Nhìn ánh mắt lấp lánh, nghe giọng kể say sưa của thầy, tôi thêm hiểu và thêm kính trọng thầy - người đã cống hiến cả cuộc đời mình cho sự nghiệp dạy chữ, dạy người.
Đến tận hôm qua tôi mới nói với thầy rằng: thầy là người có ảnh hưởng rất lớn tới việc chọn nghề làm giáo viên Vật lý của tôi. Nhìn thầy xúc động, nghẹn ngào, nghe thầy dặn dò về công việc, tôi hiểu rằng tôi sẽ còn phải cố gắng nhiều hơn, nhiều hơn nữa. 
Kính chúc thầy luôn mạnh khỏe và an vui! Một số hình ảnh minh họa

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin tức
Tin tức
Tin đọc nhiều

Bản quyền © Trường THPT Chuyên Biên Hòa